cafe đà lạt

[Case Study] Hành trình tìm kiếm 80tr/tháng với cafe Voulez Vous Đà Lạt – P1

Đã một tháng trôi qua kể từ ngày tôi lên Đà Lạt. Tôi còn nhớ rất rõ cái đêm đó. Vai xách balo, bước vào quán cafe Voulez Vous, với nhiều gương mặt chưa gặp bao giờ. Đêm đó cũng là đêm đầu tiên tôi ngủ lại quán. Nhiệt độ chắc chỉ còn 15°C – mái tôn, sàn gỗ kêu kẽo kẹt, còn tiếng gió thổi qua khe cửa nữa. Nếu anh chủ không nhắc tôi đó là tiếng của gỗ – của tôn giãn nở lúc thay đổi nhiệt độ thì chắc còn khủng khiếp hơn. Nhưng dù vậy, tôi vẫn bật hết tất cả các đèn, bật luôn nhạc, và theo trí nhớ của tôi thì tôi không ngủ được hoặc ngủ rất ít vì trời quá lạnh. Từ đêm hôm sau tôi dọn xuống phòng phim.

Mục đích của tôi lên Đà Lạt lúc bấy giờ là tìm mua cafe – đặc biệt là cafe Cầu Đất để làm ra loại cafe của riêng mình. Tôi cũng tranh thủ giúp người bạn là chủ quán Voulez Vous. Suy nghĩ của tôi lúc đó rất đơn giản. Training lại tay nghề của nhân viên là xong. Ấy vậy mà 30 ngày rồi mà tôi chưa về được. Cũng chưa lên Cầu Đất được (mặc dù mua được cafe Cầu Đất rồi). Chỉ vì muốn làm một thứ. Làm một cái hộp Pandora…

cafe đà lạt

Đây có lẽ là quán cafe đà lạt đẹp nhất trong ký ức của tôi (tôi xin lỗi, tôi chưa đi bar – vũ trường bao giờ). Nên việc quán này “ế” và hàng tháng lỗ 20tr làm tôi giật mình. Trong khi đó những quán cafe take away vẫn “có thể bán được”. Chuyện gì đang xảy ra ở vùng đất này ?

Ok. Chuyện gì cũng có cách giải quyết cả. Quán cafe này khá chìm (ngay cả nhân viên bưu điện cũng không biết). Tôi xắn tay áo lên làm website. Sau 5 ngày, website ra hình thù. Tôi đăng ký Google Bussiness (tới giờ vẫn chưa thấy xác nhận). Tôi bắt đầu chạy quảng cáo facebook. Bài toán của tôi khá đơn giản. Kéo khách về quán. Đưa nó lên số 1 Google. Tôi là dân công nghệ mà. Nhưng có một số việc nảy sinh. Và tới bây giờ tôi lại không biết tôi đang làm gì…

  • Một ly cafe đen giá gốc là 7.000đ (phục vụ tới nơi tới chốn, có cả bánh và đường gói) => giá bán 35.000đ => lợi nhuận 28.000đ, vậy 100 ly/ngày là có 2tr800k/ngày, tức 80tr/tháng
  • Một ly cafe sữa giá gốc + 2.000đ, giá bán 38.000đ, lợi nhuận 29.000đ, 100 ly/ngày là … => tức 80tr/tháng
  • Tương tự với các loại nước ép khác
  • Tương tự với cocktail, rượu

Như vậy bài toán sẽ tạm thời được giải quyết nếu tôi có 100 khách/ngày. Ít nhất quán sẽ không lỗ nữa. Bài toán rất rõ ràng và cụ thể.

Chuyện đầu tiên tôi gặp phải là … “ma mới đụng ma cũ”. Riêng chuyện này chiếm mất 15 ngày. Phải nói là … 15 ngày chẳng làm được gì ngoài chuyện website. Quá phí phạm. Tôi đã phải dùng tới quyền lực: Anh chị có quyền chọn ra đi, nhưng anh chị không có quyền chọn ở lại. Và ai ở lại phải làm theo ý tôi. Một lời khuyên dành cho các bạn … cứng ngay từ đầu. Khi các bạn thuê người, chắc chắn sẽ có người này người kia. Vì vậy hãy xây dựng list công việc ngay từ đầu, luật lệ ngay từ đầu, tiêu chuẩn ngay từ đầu rồi hãy tuyển dụng. Nếu người ta đồng ý làm cho bạn, bạn vẫn có thể “mềm mỏng”, nhưng luật là luật, nếu bạn tạo ra rồi và không dùng nó dù chỉ một lần thì luật lệ mãi mãi biến mất.

 Trong 15 ngày tôi cũng dần dần hình thành menu của mình. Sử dụng những loại nước ép tốt cho sức khoẻ. Tôi cũng tìm và sử dụng loại cafe 100% chín đỏ – lựa bỏ hạt sâu vỡ (giá cao gấp 3 so với cafe nhân bạn có thể mua ở Cầu Đất). Và cái đáng giá nhất là … chủ quán đã biết mình muốn gì. Cái đáng sợ không phải là bạn không có khách, cái buồn nhất là bạn không biết bạn là ai. Bạn định mở quán cafe. Vậy quán cafe của bạn có vai trò gì trên cõi đời này… Bạn chỉ mở ra để kiếm tiền. Hay là bạn yêu cafe… Không có gì là chính xác cả. Cũng không có gì là đúng hay sai. Chỉ có một điều duy nhất : nếu bạn muốn biết rõ tường tận bản thân muốn gì thì bạn có thể làm ngay từ bây giờ. Ngồi xuống. Nhắm mắt. Hít thở sâu. Tập trung. Tưởng tượng tới lúc bạn mở quán. Rồi đông khách. Rồi bạn phục vụ nhộn nhịp. Rồi cuối ngày tổng kết có dư tiền. Rồi ngày này qua ngày khác đông khách. Bạn có thêm nhiều tiền. Rồi bạn làm gì nữa ? Mở chi nhánh 2. Rồi bạn có nhiều tiền hơn. Mở chi nhánh 3. Rồi rồi … rốt cuộc bạn muốn gì ngoài tiền…

Quán cafe Voulez Vous hiện tại định hình rất rõ ràng. Quán cafe dành cho người làm việc – dân khởi nghiệp. Đó là những con người máu lửa. Làm việc hăng say. Và để làm được điều đó, bản thân mỗi nhân viên phải khác đi, không còn là nhân viên “theo nghĩa bình thường” nữa. Thế là ý tưởng chiếc hộp Pandora ra đời. Mọi nhân viên đều phải qua nó. Chính xác là như vậy. BÒ ! Vinh quang nằm ở phía cuối con đường. Chứ không phải hiên ngang – ưỡn ngực đi qua. Công việc pha chế cafe – pha chế rượu: bình thường, ai cũng làm được. Nấu ăn : bình thường, ai cũng làm được. Dọn dẹp vệ sinh, dọn toilet: bình thường, ai cũng được. Quản lý phòng phim, chiếu phim, làm bắp rang: bình thường nốt… Ok. Nếu bạn quen một người biết nấu ăn, biết pha chế, biết chiếu phim, biết quản lý… thì bạn có sướng không ? Nếu bạn quen 10 người thì sao…

Tôi có niềm tin mãnh liệt vào chiếc hộp này. Và tôi bắt tay vào xây dựng nó. Tôi chia chiếc hộp ra thành các phần nhỏ hơn và giao nó cho các bạn khác phát triển. Nhưng … đời không như mơ. Không phải ai cũng có kiến thức giống bạn – trải nghiệm giống bạn, nên mọi người không đáp ứng được yêu cầu “mơ hồ” bạn đặt ra. Tôi mất 15 ngày … và khiến nhân viên trở nên mông lung… Đây là sai lầm lớn thứ hai của tôi… Nhưng ít ra mọi người đều biết trông xe, pha chế, dọn dẹp, chiếu phim. Cũng an ủi phần nào.

Chốt lại, sau 30 ngày làm việc, tôi đã đánh mất nhiều thứ, thứ lớn nhất là thời gian – một thứ không thể mua bằng tiền. Bài học xương máu là … không phải ai cũng giống như bạn. Suy nghĩ của mỗi người – trải nghiệm của mỗi người là khác nhau. Dù cho bạn có giỏi thật giỏi đi chăng nữa thì công việc vẫn phải ghi ra rõ ràng và phải kiểm tra – đánh giá nó. Nếu bạn không kiểm tra – đánh giá thì bạn sẽ không biết mình + các bạn làm có đúng không, có bị trật hướng không.

Kế hoạch 30 ngày tiếp theo:

  • Tuyển nhân viên (nhiều người nộp đơn, và sau khi trò chuyện trực tiếp, họ “sợ” cái ý muốn của tôi. Chuyện gì xảy ra vậy ?… Chẳng lẽ họ không muốn phát triển bản thân, không muốn làm những chuyện lớn lao khác… Cái quan trọng là họ có gì để mất đâu. Họ toàn nhận được thêm, được thêm thôi mà. Cũng may là những bạn đang làm hiện tại có tinh thần và tán thành)
  • Leo lên số 01 Google
  • Quảng cáo facebook + google
  • Đi sâu hơn nữa về nguyên liệu và menu – nguồn gốc của mọi thứ

Các bạn đừng thất vọng. Con đường này tôi đi chưa xong. Nhưng chắc chắn sẽ xong. Nó tốn nhiều thời gian hơn tôi tưởng vì tôi cho rằng chuyện “định hình bản thân” còn quan trọng hơn lợi nhuận. Chưa biết luận điểm đó đúng hay sai. Nhưng nếu bạn sắp mở quán cafe thì đó là điều bạn cần phải thực sự suy nghĩ. Đừng để một năm, hai năm, ba năm trôi qua rồi khi nhìn lại bạn không biết bạn đang làm gì ngoài chữ “kiếm tiền”…

Chúc các bạn dồi dào sức khoẻ và luôn mạnh mẽ !!!

Bài Viết Liên Quan

Không tìm thấy kết quả.

3 Bình luận. Leave new

  • Cái đáng sợ không phải là bạn không có khách, cái buồn nhất là bạn không biết bạn là ai

    Trả lời
  • Cái đáng sợ không phải là bạn không có khách, cái buồn nhất là bạn không biết bạn là ai.

    Trả lời
  • tôi thích phong cách làm việc của bạn. ngày trước khi còn đi làm ở cty tôi cũng từng thấy mọi người xung quanh đang bị rối, và rồi…tôi cũng bị rối cùng mọi người. 🙂
    Chúc bạn thành công.

    Trả lời

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Fill out this field
Fill out this field
Vui lòng nhập địa chỉ email hợp lệ.

[Case Study] Hành trình tìm kiếm 80tr/tháng với cafe Voulez Vous Đà Lạt – P1

Thời gian đọc: 10 min
3